
Chúng tôi tham dự vào
đêm chính, thứ bảy 30 tháng 9, năm 2000. (Vở
Nhạc Kịch Huyền Cầm được tŕnh
diễn 2 đêm 29 và 30). Rạp Monument National khang trang,
lộng lẫy sang trọng với 800 chỗ ngồi mà
không c̣n một ghế trống, các bạn bè dự đêm
qua về cho biết cũng đông như vậy, nhiều người hay tin
trể không mua được vé tiếc ngẩn tiếc
ngơ !
Đúng 8 giờ tối, ánh
đèn mờ dần cho biết sắp bắt đầu.
Bác sĩ Lại Thế Hưng với chiếc áo dài
gấm cổ truyền, vén màn bước ra chào khán giả.
Anh giới thiệu Trung Tâm Hồng Đức và cho biết là
vở Huyền Cầm đưọc dựng ra để
kỷ niệm 3 điều : 25 năm tị nạn
của đồng bào Việt Nam, 10 năm thành lập Trung
Tâm Hồng Đức, và dĩ nhiên cũng nhân dịp nhân
loại tiến vào thiên niên kỷ 2000 ! Đây là lần thứ
hai Trung Tâm Hồng Đức tŕnh diễn nhạc kịch.
Kỳ trước cách đây mấy năm là vỡ
kịch "TRĂNG" (LUNE) cũng tại rạp này. Anh
Hưng với một bài diễn từ duy nhất nhưng
nói lúc th́ Pháp, lúc Anh, lúc Việt. V́ vậy không có sự phiên
dịch cứng ngắc lập đi lập lại thành ba
bài, đây là một ưu điểm đầu tiên của
đêm tŕnh diễn ! Sau bài giới thiệu đó là bắt
đầu đêm nhạc kịch. Tất cả
đều nôn nóng chờ đợi mở màn sau khi vỗ
tay.
Thùng, thùng, thùng.. . ủa
sao kỳ vậy ! Thông thường trước khi mở
màn theo tục lệ sân khấu, người "thầy
tuồng" (đạo diễn) dộng 1 cây gậy 3
tiếng lên sàn sân khấu (hồi xưa bằng gổ !)
rồi màn phải từ từ mở. Vậy mà tiếng
thứ tư, thứ năm, rồi sáu rồi tiếp
tục...cho đến trên một chục màn mới từ
từ chịu nhúc nhích. Đèn sân khấu bắt đầu
chiếu cho thấy 1 giàn trống cái, rồi 2, rồi 3,
cộng thêm 3 giàn trống trung và 2 trống nhỏ. Th́ ra
mấy tiếng thùng đầu là do một em diễn viên
thủ trống, khán giả chưa kịp tỏ ra sự
ngạc nhiên thích thú th́ tất cả các trống đă
đả liên hồi, nhịp nhàng, thôi thúc. Đúng là tiếng trống vơ Tây Sơn
đă được tŕnh diễn năm xưa ! Các em
trẻ chứng tỏ đă dày công tập luyện với
Vũ sư Lưu B́nh. Tuy không có các tư thế ngoạn
mục công phu của các diễn viên Nhật bản trong sự
biểu diển trống tương tự, nhưng
tiếng trống th́ không thua tí nào ! Sự hoà hợp và
ăn nhịp rất tuyệt hảo. Đă thôi đâu ! Từ
hậu trường bước ra trên một chục em
nữ vũ công mặc áo tứ thân màu sắc trang nhă , chia
ra làm 2 nhóm : 1 nhóm đeo một trống con trước ngực,
nhóm thứ 2 với hai tay cầm Sanh Tiền (đúng ra
phải gọi là Sinh tiền nhưng v́ hồi xưa
kỵ húy, đây là nhạc cụ Việt nam mà khi Nhạc
sư Trần Quang Hăi giăi thích hay nói đùa thêm một câu là
"không phải là XIN tiền" ! nói theo giọng nam
của ông !). Hai nhóm vũ công di chuyễn vừa múa
nhịp nhàng vừa gơ nhạc cụ, hoàn toàn ăn nhịp
với bộ trống lớn càng ngày càng dồn dập.
Nội màn này (rất à la mode) đă làm ấm hẳn thính
đường (réchauffer la salle) và chinh phục hoàn toàn khán
giả đồng hương cũng như ngoại
quốc. Xin được thán phục phục Vũ sư
Lưu B́nh và các em trong màn Danse de tambours và Múa Sinh Tiền
này)...
Viết tới đây th́
chúng tôi giựt ḿnh ! Nhạc kịch này có 2 hồi (acte),
hồi 1 có 9 cănh, hồi 2 có ...11 cănh chưa kể màn
mở đầu (ouverture) vừa kể trên đây, và màn
cuối (finale)! Nếu
tiếp tục viết kiểu này th́ chắc cả tháng
mới xong ! Mà xong rồi th́ dài thậm thượt
"post" lên Diễn Đàn Dược Khoa chắc ai
cũng ngán mà không thèm đọc ! Thôi xin phép đổi
"style" vắn tắt lại một chút như sau :
Huyền Cầm : Tên nhân
vật trong tuồng của
vai nữ chính (do Janine Trần Lâm Thuư Hồng thủ
diễn), lúc c̣n nhỏ tên là Lệ. Huyền Cầm lấy
tên từ nhạc cụ trong tuồng, cây đàn bầu,
tức Độc Huyền Cầm, với sự độc
tấu của Nhạc sĩ tài danh Đức Thành thủ vai
cha cô Lệ. Cây Độc Huyền Cầm, cũng như tên
gọi, chỉ có một dây, tượng trưng cho sự
"thủy chung như nhất". V́ vậy mà bài
"chanson thème" có tên là "Khúc Thủy Chung" (la
chanson de la fidélité) thủy chung với gia đ́nh, thủy
chung với đất nước.
Cốt chuyện : T́nh yêu
thủy chung sắt đá của đôi lứa, Huyền
Cầm và Tuấn (Ignace Lại Vũ Hán Dương),
trải qua bao sự thăng trầm, tan hợp theo các
biến cố của lịch sử Việt Nam. Từ 1945
đến cuộc di cư v́ phân chia nam bắc cho tới
ngày 30-4-1975 mà hàng muôn vạn người di tản ra đi.
Không có "happy ending" !
Tuấn bị đạn chết với một
số đồng bào trước khi lên tàu. Huyền
Cầm đem con sang định cư nước khác như
bao gia đ́nh VN tan vỡ! Cuối cùng tất cả
đồng diễn trong một màn chót "Kỷ Nguyên
2000" (trên 100 diễn viên !!!)với các dàn trống lúc
đầu, diễn tă một thiên kỷ nguyên mới
với đầy hy vọng. Sau đó màn nhung khép lại
nhưng vẫn c̣n một "épilogue" với một
giọng xướng ngôn tuyệt vời bằng 3 thứ
tiếng xen nhau một cách hoà hợp (khong phải 3 bài !)
như ru, đưa khán giả vào một tương lai
đầy hứa hẹn của người Việt Nam di
tản.
Các ưu điểm chính
:
· V́
số khán giả ngoại quốc và thanh thiếu niên
đông đảo nên khi tŕnh diễn lúc nào cũng có
phụ đề Anh và Pháp ngữ bằng cách chiếu trên
một màn ảnh hẹp và dài phía trên sân khấu. V́ vậy
mà ai cũng hiểu dễ dàng từ lời ca tiếng hát,
cốt chuyện.
· Dàn
cảnh tuy không qui mô vĩ đại nhưng rất
đúng điệu và nghệ thuật. Cái đập vào mắt
nhất là mũi một chiếc tàu lớn gần bằng
1/3 sân khấu cập bến, bắt thang chờ
người lên tàu di tăn (că trăm diễn viên). Cái cảnh
này rất thành công. Chúng tôi nghĩ trong các khán giả VN ai ai
cũng có thể tưởng tuợng ḿnh là một trong các
diễn viên trong cảnh này.
· Các
diễn viên có vai chánh hay phụ đều chứng tỏ
đă tập dượt diễn xuất rất công phu tuy
không có ai là tài tử chuyên nghiệp. V́ vậy mà đă gây
được xúc động nơi ḷng khán giả
ngoại quốc, dầu sao họ không thể có cái t́nh căm
của người di tản để bị chủ quan
trong việc cảm nhận.
Khuyết điểm :
Có thể nói là có một
khuyết điểm nhỏ so với tiêu chuẩn tŕnh
diễn tầm vóc như vậy. Đó là lúc thay đổi sân khấu cho mỗi màn.
Thiếu nhân sự để tập luyện nên các
diễn viên từ nhỏ cho tới lớn phải phụ
kê ghế, khiêng décor...Tuy nhiên rất mau lẹ, chỉ vài
chớp mắt là xong. Người ngoại quốc
chắc cũng thông cảm cho hoàn cảnh cùng phương
tiện của ban tổ chức chỉ tŕnh diễn có 2
ngày.
Sau đây là vài lời phê
b́nh ghi nhận được từ khán giả :
· Có
rất nhiều giới trẻ khi đi coi Huyền
Cầm xong thấy hănh diện về nguồn gốc
Việt Nam của ḿnh. Có nhiều em tỏ ư muốn
học tiếng Việt Nam và t́m hiểu hơn về
nước của ḿnh.
· Những
thanh niên sang đây lúc c̣n nhỏ cũng rất xúc
động và hiểu một phần nào thảm cảnh
của gia đ́nh khi phải bỏ nước ra đi.
· ...Tôi
có được nói chuyện với nhiều người
bản xứ. Họ là những người đa căm, không
bao giờ phải kề cận chiến tranh như ḿnh nên
dể xúc động nhiều, khóc như mưa, nhất là
các bà các cô. Họ nói là tới bây giờ họ mới có
một cái "vision" đúng về người Việt
Nam tại sao phải bỏ nước để ra
đi...
· Có
một bà là giáo sư ca nhạc (professeur de chant), sau khi xem
đă hát lại cho tôi " air " bài "thème" của
Huyền Cầm là " Khúc Thủy Chung ". Bà và các
bạn bà chỉ tiếc là solo của đàn bầu
(độc huyền cầm) không đũ dài để cho
họ thưởng thức một cách thoả măn.
· Có
một người bản xứ khác phát biểu : " J'admire la force du peuple
vietnamien " (Tôi ngưỡng mộ sức mạnh
của dân tộc Việt Nam)
· Vài
người phía sau tôi bàn luận là vở tuồng này
phải được đi lưu diễn khắp thế
giới ! Tôi phải quay lại để can, v́ tất
cả đều làm ...công chùa. Đi như vậy chắc
vỡ nợ hết !
Vài chi tiết ghi nhận
trong lúc tổ chức (trích từ bài phỏng vấn
chị DS Ngô Tiên Dung) :
· Chị
Dương Anh (cũng là DS) và tôi (chị Tiên Dung) rất
hănh diện đă tham gia trong vở nhạc kịch này. Tuy
tụi này phải tập dượt vất vả nhưng ai cũng nức ḷng và
chịu khó để đi tới một cái ǵ
đẹp...
· Các
diễn viên chánh th́ tôi không biết, nhưng ca-doàn th́
tập từ tháng 4-2000, mỗi tuần vào ngày chủ
nhật, từ 1g tới 5g30, học luyện giọng, lư
thuyết hợp ca, tập bè, ráp bè ... Trong suốt tháng
9-2000 th́ phải tập nhiều hơn ở một
"sous-sol" nhà thờ khoăng 61/2 tới 7 tiếng vào
mỗi chủ nhật, rồi càng gần ngày tŕnh diễn
th́ phải đi nhiều hơn nên cũng khá vất
vả.
· Riêng
anh Lại Thế Hưng và Lại Vũ Hán Dương th́
không thể kể được họ làm việc như
thế nào. Ngoài ra c̣n có những người phụ trách
khác như vũ sư Lưu B́nh, anh đạo diễn B́nh
Minh, anh hoạ sĩ Quốc Tuấn, chị Vũ Chiêu Uyên
phụ trách cả y trang, và rất nhiều người
khác lo ngàn thứ linh tinh, tất cả đều làm
việc không kém.
· V́
số người tham dự tập dượt rất
đông, nhất là có nhiều em nhỏ tham dự (ban vũ
dân tộc, ban đàn dân tộc) nên ban tổ chức
cũng phải thu xếp chu đáo việc ăn uống
lúc tập dượt !
· Trong
lúc tập Huyền Cầm tôi cũng đă học
được nhiều điều. Ví dụ như
thời trước 1954, các bà các cô để tóc ra sao,
mặc áo dài thường với quần trắng, đi
guốc, búi tóc v.v...Trong màn di tản 1975, tôi đóng vai bà
cụ chống gậy, phải học măi cách chống
gậy ra sao ! Rồi giả vờ mệt quá ngồi
xuống th́ có một em tới cơng trên lưng...
Vài chuyện bên lề :
· Các
cháu diễn viên nhỏ tuổi tuy đang vui vẻ tập
tành diễn xuất nhưng vẫn không quên bổn phận
phải lo học hành ! Quí vị có biết là các cháu,
tập th́ vẫn tập, nhưng đến giờ đă
định trước là tất cả phải ngưng
lại... để làm bài nhà trường !
· Nhiều
diễn viên "tài tử" nhà ở tận tỉnh xa
Montréal đến mấy giờ lái xe (Sherbrooke, Ottawa) !
Tới ngày hẹn tập th́ gia đ́nh khăn gói quả
mướp lái xe đến Montréal để tập,
tập vừa xong... th́ lại khăn gói quả
mướp lái xe ra về ! Không biết có gánh hát nào
đủ sức để dám ...kư giao kèo cho các tài tử
như vậy hay không !
· Trong các diễn viên có các sinh viên nội trú
Y-Khoa. Dù đang tập cũng phải đeo "paget",
nhiều khi đang tập, bị gọi vào nhà
thương, đành phải xin phép ngưng lại
để đi làm nhiệm vụ !
Chúng tôi xin ghi lại vài
chí tiết như vậy để kỷ niệm một
sinh hoạt xuất sắc của cộng đồng
Việt Nam nơi hăi ngoại. Ngoài ra cũng có mục
đích chia xẻ một vinh hạnh mà chúng tôi có
được khi tham dự buổi tŕnh diễn này. Vinh hạnh
v́ ḿnh là người Việt Nam, vinh hạnh v́ có những
người bạn, có những đồng hương
đang cố gắng xây dựng nền móng văn hoá
Việt Nam ngày một phong phú, gây niềm thán phục và kính
nể nơi người bản xứ mà ḿnh đang
định cư. Xin cám ơn anh Lại Thế Hưng. Xin
cám ơn tất cả các bạn đă đóng góp xa gần
để hoàn thành công tŕnh tuyệt diệu này.
Và để kết thúc,
tôi mong cầu sao cho tương lai của di dân Việt Nam
cũng giống như màn cuối cùng của Nhạc
Kịch Huyền Cầm, một màn vừa hào hùng với
các hồi trống như lúc mở đầu, vừa vui
tươi nhộn nhịp với toàn ban diễn xuất,
cả trăm người vừa hợp ca vừa di hành
một cách sống động. Và cho đến khi màn nhung đă
khép lại, vẫn c̣n lời êm dịu như ru, như
nhắc nhở, hứa hẹn một tương lai
rực rỡ, đây là một đoạn "epilogue"
tuyệt vời đă khiến cho các khán thính giả, tuy
đă đầy tràn xúc động mà vẫn c̣n có thể
bị xôn xao trong ḷng một cách dể chịu ít khi có
được.